Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

Đừng vội xem thường Apple!

Đừng vội xem thường Apple!

Thế nhưng, những động thái này cũng cho thấy một nỗi sợ ngấm ngầm, một "cơn đau đầu" của các hãng điện thoại châu Á trước mối đe dọa mang tên iPhone. Dù là những công ty tiên phong khai phá các thị trường bằng sản phẩm mới như điện thoại màn hình lớn, đồng hồ thông minh, công nghệ thanh toán qua điện thoại, nhưng HTC, Sony hay Samsung chưa bao giờ đạt đến thành công của Apple trong việc tạo một cơn sốt toàn cầu cho các sản phẩm của mình.


Thậm chí, chính những hãng điện thoại châu Á này bị ám ảnh bởi "hội chứng Galápagos", vốn tương tự quy luật nghiệt ngã trong bóng đá: tấn công mà không ghi bàn thì sẽ bị thủng lưới. Có nhiều công ty ở châu Á, mà cụ thể là ở Nhật, đã phát triển những công nghệ tiên phong từ rất sớm nhưng chỉ có thể loay hoay giới thiệu sản phẩm ở thị trường nội địa để rồi chứng kiến một đối thủ đến từ Mỹ biến ý tưởng của họ thành một sản phẩm toàn cầu và dần gạt họ ra khỏi thị trường.


Năm 1999, công ty Kyocera của Nhật giới thiệu chiếc điện thoại tích hợp máy ảnh đầu tiên trên thế giới, nhưng đến nay, hầu như không nhiều người biết đến công ty này.


Hoặc như, năm 2004, Sony là công ty đầu tiên mở ra thị trường thiết bị đọc sách điện tử nhưng 3 năm sau, chiếc Kindle của Amazon đã thống lĩnh thế giới dù có ít tính năng hơn mà giá lại cao hơn.


Hay như một ví dụ khác, liên minh Sony - NTT DoCoMo là hai công ty đầu tiên giới thiệu "ví di động" được phát triển trên công nghệ Felica của Sony, nhưng công nghệ NFC được sử dụng trong Apple Pay mới là cái tên xuất hiện đầu tiên trong tâm trí người dùng.


Trở lại chuyện về điện thoại màn hình lớn, nhiều chuyên gia công nghệ cho biết Samsung đang là công ty "bạo chi" nhất cho quảng cáo các sản phẩm này, với ngân sách lên đến 14 tỉ USD vào năm ngoái. Thế nhưng, "khách hàng vẫn có sự gắn bó vô cùng mạnh mẽ với các sản phẩm mang thương hiệu Apple, điều mà Samsung chưa đạt được," dẫn lời ông Ben Wood, từ công ty nghiên cứu thị trường CCS Insight.


Khi mà công ty nắm giữ trái tim và tâm trí của người dùng vẫn là Apple thì điều này có nghĩa là một kịch bản "người đến trước cất công khẩn hoang, người đến sau nhẹ nhàng thu hoạch" có thể diễn ra với Samsung và Apple.


Theo Daniel Kim, một chuyên gia phân tích của Hãng Macquarie thì "Apple thấu hiểu thị trường hơn Samsung, và việc Apple quy tụ được những nhà lãnh đạo kì cựu của ngành thời trang và bán lẻ như Angela Ahrendts, cựu CEO của Burberry cũng giúp hãng này nâng cao sức mạnh thiết kế và sự thấu hiểu về phân khúc người tiêu dùng sành điệu."


Nhiều người vẫn cho rằng Tim Cook chỉ là cái bóng của Steve Jobs. Nhưng nếu nhìn nhận một cách công bằng và toàn diện hơn, thì Apple dưới triều đại của Tim Cook chỉ kém phần hào nhoáng chứ không hề sụt giảm về hiệu quả kinh doanh. Năm 2011, thời điểm Steve Jobs còn tại vị, doanh thu 3 quý đầu năm của Apple đạt 28,6 tỉ USD. Doanh thu cùng kì của năm 2014 hiện là 37,4 tỉ USD, đồng nghĩa với mức tăng trưởng gần 31% trong các năm qua. Con số này đặc biệt ấn tượng nếu biết rằng tăng trưởng doanh thu của Google cũng ở mức 25% trong cùng kì.


Văn hóa làm việc và đội ngũ nhân sự của Apple dưới thời Tim Cook cũng có nhiều thay đổi tích cực. Tim biết rõ mình không có tài năng thiên phú như Steve Jobs, nhưng ông tập hợp được xung quanh mình những người có tài năng cần thiết để duy trì sự thành công của Apple. Ngoài những tài năng trong nội bộ, Tim còn chiêu mộ được Angela Ahrendts, cựu CEO của hãng thời trang Burberry để quán xuyến đế chế bán lẻ, hay Dr Dre và Jimmy Iovine từ Beats để phát triển mảng kinh doanh sản phẩm âm nhạc.


Sau 3 năm, Tim Cook đã phần nào chứng tỏ được vì sao Steve Jobs chọn mình làm người kế nhiệm, như lời Steve Jobs kể trong tự truyện của mình: "Tôi biết tôi muốn gì và khi tôi gặp Tim, anh ấy cũng có cùng mong muốn. Vì vậy, chúng tôi làm việc cùng nhau và tôi hoàn toàn tin tưởng Tim luôn biết chính xác những gì cần làm. Tim có tầm nhìn của tôi và chúng tôi có thể trao đổi những vấn đề ở tầm chiến lược cao, và tôi hẳn đã bỏ lỡ nhiều thứ quan trọng nếu không có Tim ở cạnh nhắc nhở".


Thế nhưng, một trong những rủi ro mà Apple đang đối mặt chính là hệ thống sản phẩm có phần khép kín. Việc kiểm soát được hệ thống này từng giúp Apple thu được những mức giá và lợi nhuận cao, nhưng trước sự cạnh tranh của Google và Android, để không đánh mất thị trường hiện tại, sản phẩm của Apple cần nhanh chóng "cởi mở" và thân thiện hơn với nhiều người dùng, hoặc Apple, một lần nữa phải tiên phong tạo ra thị trường mới với sản phẩm mới, như họ từng làm trước đây.


Theo Doanh nhân Sài Gòn.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

QUẢN LÝ KHÁCH SẠN NHÀ HÀNG

QUẢN TRỊ NHÀ HÀNG KHÁCH SẠN

QUẢN TRỊ NHÀ HÀNG KHÁCH SẠN Nỗ lực tìm một CEO (tổng giám đốc) chuyên nghiệp với kỳ vọng người này sẽ đồng hành, gắn bó lâu dài là tâm lý chung của đa số doanh nghiệp Việt Nam. Tuy nhiên, trên thực tế, những cuộc “hôn nhân” đó đều chấm dứt chỉ sau một thời gian ngắn. Khi có sự thay đổi lớn về chiến lược, chẳng hạn như tái cấu trúc, chuẩn bị mua bán – sáp nhập, mở rộng vốn đầu tư và thị trường, các chủ doanh nghiệp thường có nhu cầu tìm kiếm một tướng giỏi để giúp họ lèo lái công việc. Song, khi đã thành công hoặc tạm thành công với chiến lược mới, dấu hiệu rạn nứt giữa đôi bên bắt đầu xảy ra và CEO phải ra đi. Ông Robert Trần, CEO Công ty Robenny khu vực châu Á – Thái Bình Dương, chuyên tư vấn và cho thuê CEO, khuyên, các ông chủ doanh nghiệp đừng quá kỳ vọng vào một cuộc hôn nhân bền vững, lâu dài. “Doanh nghiệp Việt nên thay đổi quan niệm, chọn đúng CEO vào đúng từng giai đoạn phát triển của công ty”, ông nói. Đây cũng là cách thức mà các nước phát triển đã áp dụng thành công.

Khi nào tôi cần thuê CEO?
Nam Long là một tập đoàn chuyên đầu tư và kinh doanh bất động sản đã trải qua 18 năm tồn tại, có 8 công ty con và đang hoạt động mạnh trong 3 lĩnh vực: phát triển quỹ đất, nhà ở và các dự án văn phòng, trung tâm thương mại. Với quy mô ngày càng lớn, ông Nguyễn Xuân Quang, Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Đầu tư Nam Long, cho biết ông muốn tìm một CEO chuyên nghiệp nhưng 5 năm rồi vẫn chưa tìm được.
Không giống như Nam Long, các công ty như Đồng Tâm, Giấy Sài Gòn đều đã thuê CEO, nhưng rồi họ cũng ra đi. Sau các cuộc chia tay đó, ông Võ Quốc Thắng, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Đồng Tâm và ông Cao Tiến Vị, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Giấy Sài Gòn, đã có những trải nghiệm quý giá chia sẻ với gần 200 doanh nhân tại buổi Tọa đàm “Finding CEO – Gian nan đường tìm tướng giỏi” do Nhịp Cầu Đầu Tư tổ chức vào cuối tháng 10 vừa qua.
Theo ông Robert Trần, mỗi doanh nghiệp đều trải qua 3 giai đoạn phát triển: bắt đầu phát triển, phát triển và phát triển bền vững. Ở mỗi giai đoạn doanh nghiệp sẽ có mục tiêu khác nhau nên nhu cầu thuê CEO cũng khác nhau. Theo ông, đa số doanh nghiệp lớn tại Việt Nam hiện nay ở giai đoạn đang phát triển, nhưng chính xác là vào đầu, giữa hay cuối giai đoạn thì chủ doanh nghiệp cần phải xác định rõ.
Năm 2007, Đồng Tâm là 1 trong 2 doanh nghiệp lớn của Việt Nam được Bộ Khoa học Công nghệ chọn triển khai thí điểm dự án “Vươn tới đỉnh cao” (BiC – Best in Class), xây dựng những thương hiệu lớn của Việt Nam vươn lên tầm khu vực. Để làm được điều đó, doanh nghiệp phải tái cấu trúc dây chuyền sản xuất, nhân sự… Chủ tịch Võ Quốc Thắng đã mời ông Etienne Lucien Laude (quốc tịch Pháp), từng là CEO Công ty Thiết bị Điện Schneider Vietnam, về giữ chức CEO của Đồng Tâm.
Về Đồng Tâm tháng 8.2008, ông Laude đã bắt tay triển khai module đầu tiên về quản lý sản xuất theo BiC, giúp tiết kiệm tối đa chi phí quản lý, hạn chế tồn kho… Tuy nhiên, cuối tháng 9 vừa qua, Tập đoàn Đồng Tâm đã kết thúc hợp đồng 2 năm với CEO người Pháp này, dù những module quan trọng của quá trình tái cấu trúc vẫn chưa kết thúc.
Giống như Đồng Tâm, đầu năm 2003, Giấy Sài Gòn tiến hành cổ phần hóa, ông Vị đã bắt đầu nghĩ đến việc thay đổi mô hình quản trị từ gia đình sang kiểu quản lý chuyên nghiệp thường thấy ở nhiều tập đoàn đa quốc gia, thuê CEO điều hành Công ty, còn ông lui về làm chiến lược. Đến năm 2008, Giấy Sài Gòn quyết định tăng vốn, mở rộng đầu tư và đã mời ông Trần Xuân Nam về làm CEO. Ông Nam từng là giám đốc tài chính của nhiều công ty lớn như Đồ gỗ Scancom Việt Nam (Đan Mạch), Coca-Cola Việt Nam, Tập đoàn Kinh Đô và là Phó Giám đốc Công ty Gỗ Trường Thành. Với kinh nghiệm và chuyên môn về tài chính, ông Nam đã rất thành công trong việc huy động vốn cho Công ty. Tuy nhiên, khi Giấy Sài Gòn đặt ra chỉ tiêu duy trì và tăng trưởng doanh thu trong thời kỳ khủng hoảng tài chính toàn cầu thì sở trường tài chính của vị CEO mới không còn phù hợp. Cuối năm 2008, ông Nam từ chức.
Lúc này, ông Vị đã mời ông Huỳnh Văn Rô, vốn giỏi trong lĩnh vực bán hàng, về thay ông Nam. Năm 2008, dưới thời ông Rô, tốc độ tăng trưởng của Giấy Sài Gòn có phần ổn định, song tình hình nhân sự lại có nhiều xáo trộn, không ít người giỏi đã ra đi. Đến cuối năm 2009 ông Rô cũng rời Giấy Sài Gòn, ông Vị lại trở về với vai trò CEO.
Cũng với mục đích thay đổi chiến lược, năm 2009, Công ty Cổ phần Kềm Nghĩa quyết định mở rộng thị trường ở nước ngoài, tham vọng xây dựng thương hiệu toàn cầu và mời ông Đỗ Hòa về làm CEO. Ông Hòa từng có hơn 10 năm làm CEO cho các công ty thương mại nước ngoài và Giám đốc Chiến lược Khu vực Đông Nam Á cùng với New Zealand và Úc của Tập đoàn Shell (Hà Lan) suốt 9 năm, trong đó có 2 năm làm chuyên gia cao cấp của Shell tại Indonesia. Tuy nhiên, sau 1 năm, ông Hòa cũng rời Kềm Nghĩa với lý do không đồng quan điểm về chiến lược phát triển của Công ty. Sau 1 năm ông Hòa làm CEO, doanh số của Kềm Nghĩa đã tăng từ 13% lên 21%, ngay trong giai đoạn khủng hoảng tài chính toàn cầu và doanh số của toàn ngành lúc đó giảm đến 40%.
Dù đều có kết cục chung đường ai nấy đi, nhưng sau những cuộc chia tay này ông Robert Trần cho rằng, các ông chủ doanh nghiệp nói trên vẫn đạt được những thành công nhất định vì đã chọn đúng CEO vào đúng giai đoạn phát triển của doanh nghiệp. Tuy nhiên, đến đây một câu hỏi khó lại được đặt ra là biết tìm ở đâu những CEO như vậy.
CEO đến từ đâu?
Theo ông Robert Trần, có 3 nguồn thuê CEO là người Việt làm quản lý tại các công ty đa quốc gia, Việt kiều và nhà quản lý người nước ngoài.
Nhóm CEO người Việt có mặt mạnh là am hiểu thị trường, có nhiệt huyết và tham vọng phát triển nhanh. Đặc biệt, họ cùng có chung ngôn ngữ, am hiểu văn hóa làm việc của người Việt. Trong khi đó, các CEO là Việt kiều đa số có kinh nghiệm quản lý từ các tập đoàn đa quốc gia và lợi thế của họ là giỏi ngoại ngữ, biết văn hóa làm việc ở trong nước và cả nước ngoài. Cuối cùng là CEO người nước ngoài, với lợi thế được đào tạo và làm việc trong môi trường chuyên nghiệp của các tập đoàn đa quốc gia, hiểu thị trường nước ngoài.