Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

8 thứ bị cấm tuyệt đối ở Trung Quốc

8 thứ bị cấm tuyệt đối ở Trung Quốc

Các mạng xã hội như Twitter, Facebook, SnapChat, dịch vụ của Google cùng hàng nghìn trang web đều bị cấm tại Trung Quốc, theo thông tin từ trang CNN Money.


1. Twitter


Trong hơn một thập kỉ qua, với chương trình kiểm duyệt tường lửa Great Firewall, người dân Trung Quốc không thể truy cập mạng xã hội Twitter. Bên cạnh hàng nghìn website bị cấm tại Trung Quốc, các mạng xã hội thu hút sự chú ý đặc biệt của các nhà kiểm duyệt.


2. Google



Gmail là dịch vụ mới đây nhất của Google bị cấm bởi giới chức trách Trung Quốc. Theo Google, các dịch vụ khác của công ty gồm Tìm kiếm, trang web, Picasa và YouTube cũng bị bị gián đoạn tại nước này. Tuy nhiên, một số người dùng vẫn có thể truy cập Gmail qua một mạng ảo (VPN) trả phí. Mạng ảo này cho phép người dùng phá vỡ tường lửa Great Firewall. Trong khi đó, các trang video trực tuyến của Trung Quốc lại rất phổ biến trong nước.


3. Facebook



Năm 2009, Trung Quốc chính thức đặt lệnh cấm đối với Facebook và đến nay không có dấu hiệu nào về kế hoạch cho phép mạng xã hội của Mỹ này hoạt động tại đây. Các trang mạng xã hội của Trung Quốc được phép hoạt động trong nước, giúp thúc đẩy phát triển của ngành công nghệ nội địa. Tuy nhiên, các mạng xã hội này vẫn chịu sự kiểm duyệt nghiêm ngặt.


4. Phim nước ngoài



Mỗi năm, chính quyền Trung Quốc chỉ cho phép 34 phim nước ngoài công chiếu tại các rạp và hạn chế các phim bom tấn Hollywood mới nhất. Các bộ phim được chấp nhận công chiếu vẫn phải chịu sự kiểm duyệt gắt gao của giới chức trách và phải cắt bỏ những cảnh bị cho là mang tính công kích hoặc phá hoại.


Các nhà làm phim Hollywood đang kì vọng Trung Quốc sẽ nâng số lượng phim cho phép trong thời gian tới. Dù có lợi thế so với các hãng phim phương tây, các nhà làm phim Trung Quốc vẫn vấp phải sự kiểm duyệt của giới chức trách. Năm 2005, Trung Quốc dành lời khen tặng cho đạo diễn Đài Loan Ang Lee, người đoạt giải Oscar nhưng bộ phim của ông, Brokeback Mountain, chưa bao giờ được công chiếu ở nước này.


5. Sòng bạc



Năm 1949, chính quyền Bắc Kinh ra luật cấm đánh bạc và các sòng bạc không được phép hoạt động tại nước này. Tuy nhiên, người Trung Quốc lại rất yêu thích trò chơi may rủi có truyền thống hàng nghìn năm này.


Tuy nhiên, lệnh cấm này không thể ngăn được các doanh nhân Trung Quốc tổ chức hoạt động đánh bạc ngầm và xổ số tư nhân. Chính sách này khiến người dân Trung Quốc đổ sang các sòng bạc bên ngoài Trung Quốc Đại lục. Nổi tiếng nhất là Macau với ngành công nghiệp sòng bạc lớn gấp 7 lần của Las Vegas, Mỹ.


6. Hàng ngàn trang web



Trung Quốc cấm truy cập hàng ngàn trang web tại bất cứ thời điểm nào, bao gồm các mạng xã hội và trang web có nội dung khiêu dâm. Các kết quả tìm kiếm và phương tiện truyền thông xã hội cũng bị kiểm duyệt, buộc người dùng Internet phải tìm ngôn ngữ thay thế để bàn luận về tin tức và sự kiện lịch sử. Do đó, sử dụng mạng ảo và proxy an toàn là cách duy nhất để truy cập các trang web bị cấm.


7. Sách



Tổng Cục báo chí và Xuất bản của Trung Quốc kiểm duyệt tất cả các đầu sách trước khi phát hành. Các nhà xuất bản hi vọng vi phạm luật đều nhanh chóng bị đóng cửa và các tác giả chỉ có một lựa chọn: Hoặc là chấp nhận kiểm duyệt hoặc chấp nhận không thể tiếp cận được với 1,4 tỉ độc giả tiềm năng. Các loại sách thường được nhập lậu vào Trung Quốc từ các khu vực bên ngoài gồm Hong Kong - nơi các nhà xuất bản được tự do hơn trong phát hành sách.


8. Snapchat



Không chỉ Facebook và Twitter, Snapchat cũng bị cấm tại Trung Quốc. Việc cấm cửa các doanh nghiệp phương Tây của Trung Quốc giúp các hãng công nghệ trong nước có cơ hội phát triển mạng xã hội của riêng mình. Một số mạng xã hội “cây nhà lá vườn”của Trung Quốc phát triển nở rộ và có hàng trăm triệu người dùng.


Theo Zing.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

QUẢN LÝ KHÁCH SẠN NHÀ HÀNG

QUẢN TRỊ NHÀ HÀNG KHÁCH SẠN

QUẢN TRỊ NHÀ HÀNG KHÁCH SẠN Nỗ lực tìm một CEO (tổng giám đốc) chuyên nghiệp với kỳ vọng người này sẽ đồng hành, gắn bó lâu dài là tâm lý chung của đa số doanh nghiệp Việt Nam. Tuy nhiên, trên thực tế, những cuộc “hôn nhân” đó đều chấm dứt chỉ sau một thời gian ngắn. Khi có sự thay đổi lớn về chiến lược, chẳng hạn như tái cấu trúc, chuẩn bị mua bán – sáp nhập, mở rộng vốn đầu tư và thị trường, các chủ doanh nghiệp thường có nhu cầu tìm kiếm một tướng giỏi để giúp họ lèo lái công việc. Song, khi đã thành công hoặc tạm thành công với chiến lược mới, dấu hiệu rạn nứt giữa đôi bên bắt đầu xảy ra và CEO phải ra đi. Ông Robert Trần, CEO Công ty Robenny khu vực châu Á – Thái Bình Dương, chuyên tư vấn và cho thuê CEO, khuyên, các ông chủ doanh nghiệp đừng quá kỳ vọng vào một cuộc hôn nhân bền vững, lâu dài. “Doanh nghiệp Việt nên thay đổi quan niệm, chọn đúng CEO vào đúng từng giai đoạn phát triển của công ty”, ông nói. Đây cũng là cách thức mà các nước phát triển đã áp dụng thành công.

Khi nào tôi cần thuê CEO?
Nam Long là một tập đoàn chuyên đầu tư và kinh doanh bất động sản đã trải qua 18 năm tồn tại, có 8 công ty con và đang hoạt động mạnh trong 3 lĩnh vực: phát triển quỹ đất, nhà ở và các dự án văn phòng, trung tâm thương mại. Với quy mô ngày càng lớn, ông Nguyễn Xuân Quang, Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Đầu tư Nam Long, cho biết ông muốn tìm một CEO chuyên nghiệp nhưng 5 năm rồi vẫn chưa tìm được.
Không giống như Nam Long, các công ty như Đồng Tâm, Giấy Sài Gòn đều đã thuê CEO, nhưng rồi họ cũng ra đi. Sau các cuộc chia tay đó, ông Võ Quốc Thắng, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Đồng Tâm và ông Cao Tiến Vị, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Giấy Sài Gòn, đã có những trải nghiệm quý giá chia sẻ với gần 200 doanh nhân tại buổi Tọa đàm “Finding CEO – Gian nan đường tìm tướng giỏi” do Nhịp Cầu Đầu Tư tổ chức vào cuối tháng 10 vừa qua.
Theo ông Robert Trần, mỗi doanh nghiệp đều trải qua 3 giai đoạn phát triển: bắt đầu phát triển, phát triển và phát triển bền vững. Ở mỗi giai đoạn doanh nghiệp sẽ có mục tiêu khác nhau nên nhu cầu thuê CEO cũng khác nhau. Theo ông, đa số doanh nghiệp lớn tại Việt Nam hiện nay ở giai đoạn đang phát triển, nhưng chính xác là vào đầu, giữa hay cuối giai đoạn thì chủ doanh nghiệp cần phải xác định rõ.
Năm 2007, Đồng Tâm là 1 trong 2 doanh nghiệp lớn của Việt Nam được Bộ Khoa học Công nghệ chọn triển khai thí điểm dự án “Vươn tới đỉnh cao” (BiC – Best in Class), xây dựng những thương hiệu lớn của Việt Nam vươn lên tầm khu vực. Để làm được điều đó, doanh nghiệp phải tái cấu trúc dây chuyền sản xuất, nhân sự… Chủ tịch Võ Quốc Thắng đã mời ông Etienne Lucien Laude (quốc tịch Pháp), từng là CEO Công ty Thiết bị Điện Schneider Vietnam, về giữ chức CEO của Đồng Tâm.
Về Đồng Tâm tháng 8.2008, ông Laude đã bắt tay triển khai module đầu tiên về quản lý sản xuất theo BiC, giúp tiết kiệm tối đa chi phí quản lý, hạn chế tồn kho… Tuy nhiên, cuối tháng 9 vừa qua, Tập đoàn Đồng Tâm đã kết thúc hợp đồng 2 năm với CEO người Pháp này, dù những module quan trọng của quá trình tái cấu trúc vẫn chưa kết thúc.
Giống như Đồng Tâm, đầu năm 2003, Giấy Sài Gòn tiến hành cổ phần hóa, ông Vị đã bắt đầu nghĩ đến việc thay đổi mô hình quản trị từ gia đình sang kiểu quản lý chuyên nghiệp thường thấy ở nhiều tập đoàn đa quốc gia, thuê CEO điều hành Công ty, còn ông lui về làm chiến lược. Đến năm 2008, Giấy Sài Gòn quyết định tăng vốn, mở rộng đầu tư và đã mời ông Trần Xuân Nam về làm CEO. Ông Nam từng là giám đốc tài chính của nhiều công ty lớn như Đồ gỗ Scancom Việt Nam (Đan Mạch), Coca-Cola Việt Nam, Tập đoàn Kinh Đô và là Phó Giám đốc Công ty Gỗ Trường Thành. Với kinh nghiệm và chuyên môn về tài chính, ông Nam đã rất thành công trong việc huy động vốn cho Công ty. Tuy nhiên, khi Giấy Sài Gòn đặt ra chỉ tiêu duy trì và tăng trưởng doanh thu trong thời kỳ khủng hoảng tài chính toàn cầu thì sở trường tài chính của vị CEO mới không còn phù hợp. Cuối năm 2008, ông Nam từ chức.
Lúc này, ông Vị đã mời ông Huỳnh Văn Rô, vốn giỏi trong lĩnh vực bán hàng, về thay ông Nam. Năm 2008, dưới thời ông Rô, tốc độ tăng trưởng của Giấy Sài Gòn có phần ổn định, song tình hình nhân sự lại có nhiều xáo trộn, không ít người giỏi đã ra đi. Đến cuối năm 2009 ông Rô cũng rời Giấy Sài Gòn, ông Vị lại trở về với vai trò CEO.
Cũng với mục đích thay đổi chiến lược, năm 2009, Công ty Cổ phần Kềm Nghĩa quyết định mở rộng thị trường ở nước ngoài, tham vọng xây dựng thương hiệu toàn cầu và mời ông Đỗ Hòa về làm CEO. Ông Hòa từng có hơn 10 năm làm CEO cho các công ty thương mại nước ngoài và Giám đốc Chiến lược Khu vực Đông Nam Á cùng với New Zealand và Úc của Tập đoàn Shell (Hà Lan) suốt 9 năm, trong đó có 2 năm làm chuyên gia cao cấp của Shell tại Indonesia. Tuy nhiên, sau 1 năm, ông Hòa cũng rời Kềm Nghĩa với lý do không đồng quan điểm về chiến lược phát triển của Công ty. Sau 1 năm ông Hòa làm CEO, doanh số của Kềm Nghĩa đã tăng từ 13% lên 21%, ngay trong giai đoạn khủng hoảng tài chính toàn cầu và doanh số của toàn ngành lúc đó giảm đến 40%.
Dù đều có kết cục chung đường ai nấy đi, nhưng sau những cuộc chia tay này ông Robert Trần cho rằng, các ông chủ doanh nghiệp nói trên vẫn đạt được những thành công nhất định vì đã chọn đúng CEO vào đúng giai đoạn phát triển của doanh nghiệp. Tuy nhiên, đến đây một câu hỏi khó lại được đặt ra là biết tìm ở đâu những CEO như vậy.
CEO đến từ đâu?
Theo ông Robert Trần, có 3 nguồn thuê CEO là người Việt làm quản lý tại các công ty đa quốc gia, Việt kiều và nhà quản lý người nước ngoài.
Nhóm CEO người Việt có mặt mạnh là am hiểu thị trường, có nhiệt huyết và tham vọng phát triển nhanh. Đặc biệt, họ cùng có chung ngôn ngữ, am hiểu văn hóa làm việc của người Việt. Trong khi đó, các CEO là Việt kiều đa số có kinh nghiệm quản lý từ các tập đoàn đa quốc gia và lợi thế của họ là giỏi ngoại ngữ, biết văn hóa làm việc ở trong nước và cả nước ngoài. Cuối cùng là CEO người nước ngoài, với lợi thế được đào tạo và làm việc trong môi trường chuyên nghiệp của các tập đoàn đa quốc gia, hiểu thị trường nước ngoài.