Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014

Hoài bão của những người làm công nghệ ở vùng chiến sự Gaza

Hoài bão của những người làm công nghệ ở vùng chiến sự Gaza

Gần bốn tuần tham gia vào chiến dịch “Vành đai bảo vệ”, Ahmed Borai (hiện là Giám đốc sản xuất và quản lí của nhà máy Al Awda ở ngay trung tâm dải Gaza) đang trở lại để thực hiện việc phân tích quy trình tách hydro từ nước biển.


Nhà máy điện duy nhất ở Gaza đã bị đánh bom và ngưng hoạt động vào bốn ngày trước, để lại thành phố Gaza trong tình trạng mất điện và những khu vực còn lại của dải cũng chịu cảnh cắt điện hai giờ mỗi ngày. Máy phát điện cần xăng để chạy với giá hai đô la một lít, nhà máy có thể phải mất một năm để sửa chữa, mà Ahmed thì lại không có dư giả chừng ấy thời gian hay tiền bạc. Vì vậy, anh sử dụng bình điện xe hơi và một bộ chuyển đổi để chạy điện áp cao thông qua một thùng nước như một biện pháp thay thế, mặc dù nguồn nhiên liệu này rất dễ nổ.


Ảnh

Ahmed Borai.



Anh cho biết trên Facebook Messenger: "Ở đây chúng tôi bị đánh bom bất cứ lúc nào nênchẳng có gì to tát cả." Nhưng dù thừa nhận giải pháp thay thế của mình là "đáng sợ", Ahmed có những lo lắng lớn hơn, đó là "Nếu mất Internet, tôi sẽ mất cả công ty của mình." Fabraca, một công ty in ấn và thiết kế sản phẩm 3D mà anh thành lập vào đầu năm 2013, hiện hoạt động với 4 nhân viên khác đến từ Ấn Độ, Serbia và Armenia, đã tạo ra thu nhập hỗ trợ toàn bộ gia đình anh.


Ahmed không phải là doanh nhân trẻ duy nhất trên dải Gaza tìm kiếm các giải pháp sáng tạo cho tình hình kinh tế khó khăn. Bị tác động mạnh sau khi Phong trào Kháng chiến Hồi giáo Hamas thắng cử vào năm 2007, sự phong tỏa của Israel trên dải đất đã dẫn đến sự sụp đổ của nhiều khu vực kinh tế tư nhân ở Gaza. Khi tỉ lệ thất nghiệp đã tăng lên hơn 50%, cha của Ahmed là một trong nhiều người bị mất kế sinh nhai.


Vào thời điểm đó, Ahmed nhớ lại, "một thanh niên trẻ nên nghĩ đến việc hoặc là gắn đời mình với chính phủ, hoặc là bằng cách này hay cách khác phải tìm một công việc nào đó." Không có đường nào để đi du học, môi trường làm việc ở nhà máy thì khó chịu và gia đình thì đang phụ thuộc vào anh, anh đã dốc sức tìm tòi và ngộ ra rằng: "một doanh nghiệp không thể bị ảnh hưởng bởi cuộc khủng hoảng Palestine."


Bằng chính công ty Fabraca, anh đã thành công trong việc đạt được giải pháp mang tính độc lập đó. Anh cho biết: "Điều hiệu quả nhất trong cuộc sống của tôi là đã xây dựng được công việc của mình trên internet", vì vậy “nó không có ranh giới, không ai có thể kiểm soát nó."


Trong những năm gần đây, những cư dân khác trên dải đất có kích thước cỡ San Francisco cũng đã chuyển sang hình thức kinh doanh trực tuyến với hi vọng rằng không gian ảo này sẽ chứng tỏ nó ít bị tổn hại hơn so với cơ sở hạ tầng trên thực tế. Một trong những câu chuyện thành công nhất là của Unit One, một công ty với đội ngũ nhân viên hơn 200 người, cung cấp các dịch vụ phát triển phần mềm, nhập dữ liệu, tiếp thị trực tuyến và phát triển nội dung điện tử với mức giá mà người sáng lập Saady Lozon gọi là "giá cả cạnh tranh cao."


Lozon chỉ ra rằng mỗi năm có khoảng 150 sinh viên tốt nghiệp từ bốn trường đại học ở Gaza có trình độ trong các lĩnh vực liên quan đến CNTT, "và chúng tôi đang cố gắng sử dụng những kĩ năng mà họ có." Để tránh những phản đối quanh vấn đề lao động nữ ở các môi trường khác nhau, nhóm nhập dữ liệu của ông gồm 150 thành viên đều là phụ nữ; và theo như chính sách trách nhiệm xã hội của công ty, 10% những nhân viênnày là người tàn tật.


Ảnh

Saady Lozon đứng giữa.



Trong khi khu vực khởi sự của Gaza vẫn còn non trẻ, những doanh nhân tương lai ở Gaza đều đã nhận được một sự thúc đẩy từ các đối tác như Google, song song đó là tổ chức phi chính phủ Mercy Corps và các đối tác tài trợ địa phương - đều là những bộ máy mới khởi nghiệp, cùng với Gaza Sky Geeks và “trại huấn luyện khởi nghiệp” Startup .


Weekend đã thu hút hàng trăm đối thủ cạnh tranh hàng năm. Tháng mười hai năm ngoái, ba trong số các nhóm doanh nghiệp tham gia vào Startup Weekend Gaza đã được các nhà đầu tư tư nhân bên ngoài Gaza đầu tư lần đầu tiên; năm nay, số lượng người nộp đơn đã tăng gấp đôi.


Iliana Montauk, giám đốc chương trình kinh tế kĩ thuật số của Mercy Corps tại bờ Tây đồng thời là người đứng đầu của Sky Geeks nói: "Ngành công nghệ đem đến cơ hội làm việc bất chấp tình hình biên giới đáng lo ngại. Khởi nghiệp là một cách để kết nối với thế giới, và luôn có những người đang khao khát trở thành một phần trong đó. Khi chúng tôi mang (những người sành sỏi) đến Gaza, họ nói rằng họ chưa bao giờ thấy ham muốn mạnh mẽ như thế này ở bất cứ nơi nào khác."


Bởi vì những hạn chế về an ninh làm việc cấp thị thực cho nam giới gặp nhiều khó khăn, nên phụ nữ trở nên đặc biệt quan trọng đối với năng lực trao đổi của công ty khởi nghiệp. Trong cuộc thi vào tháng sáu vừa rồi, những người phụ nữ đã thực hiện 36 trong tổng số 71 thương vụ chào hàng, và các giám khảo đã trao một giải thưởng đặc biệt cho Boom Baby Boom, một ứng dụng cho phụ nữ mang thai và các bà mẹ được thiết kế bởi cô bé 16 tuổi Sofiya Mosalam.


Ảnh

Phụ nữ Gaza tại 1 trung tâm dữ liệu.



Ba tuần sau đó, lực lượng phòng vệ Israel (IDF) đã thông báo với gia đình Sofiya rằng nhà của họ đang trong tầm ngắm, vì vậy họ phải chuyển đến sống cùng bạn bè với hi vọng sẽ có một khu vực an toàn hơn. Kể từ đó, với bốn tiếng làm việc trong điều kiện có điện một ngày, cô hiện đang tạo ra một chiến dịch viện trợ với đầy đủ video cho những người dân Gaza nghèo khổ.


Saady cũng đã rời khỏi nhà của mình sau một cuộc không kích phá hủy ngôi nhà người hàng xóm và làm hư hỏng nặng nề nhà ông. Tuy nhiên, ông ước tính rằng nhóm của mình vẫn kiểm soát được việc hoàn thành đơn đặt hàng 60 đến 70% cho đến khi sự mất mát của nhà máy điện làm giảm tỉ lệ này xuống 10 phần trăm so với năng suất bình thường.


Trong khi thỏa thuận ngừng bắn mới nhất đã cho Saady cơ hội trang bị pin mặt trời và máy phát điện, nâng thời gian cung cấp điện hàng ngày lên khoảng sáu giờ, thì vẫn còn tồn tại câu hỏi liệu các cuộc đàm phán có mang lại một sự nới lỏng đáng kể cho tình hình phong tỏa hiện tại hay không, đồng thời có cải thiện cơ hội cho các doanh nghiệp có trụ sở tại dải hay không.


Về phần mình, Saady vẫn kiên trì hi vọng. Mặc dù ông thừa nhận nỗi buồn về sự mất mát ngôi nhà của mình, nhưng những gì ông muốn phục hồi nhất lại là sự độc lập của Gaza. "Chúng ta phải sống và xây dựng Gaza bằng chính sức mình." Ông xót xa: ”Google từ "Gaza”, và những gì xuất hiện là hình ảnh của những người bị giết chết, máu và sự hủy diệt. Chúng ta phải cho thế giới thấy rằng Gaza xinh đẹp và con người tràn đầy năng lượng, rằng chúng ta không sống nhờ chiến tranh và chúng ta không cần cứu trợ từ bất kì ai. "


Theo PC World VN.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

QUẢN LÝ KHÁCH SẠN NHÀ HÀNG

QUẢN TRỊ NHÀ HÀNG KHÁCH SẠN

QUẢN TRỊ NHÀ HÀNG KHÁCH SẠN Nỗ lực tìm một CEO (tổng giám đốc) chuyên nghiệp với kỳ vọng người này sẽ đồng hành, gắn bó lâu dài là tâm lý chung của đa số doanh nghiệp Việt Nam. Tuy nhiên, trên thực tế, những cuộc “hôn nhân” đó đều chấm dứt chỉ sau một thời gian ngắn. Khi có sự thay đổi lớn về chiến lược, chẳng hạn như tái cấu trúc, chuẩn bị mua bán – sáp nhập, mở rộng vốn đầu tư và thị trường, các chủ doanh nghiệp thường có nhu cầu tìm kiếm một tướng giỏi để giúp họ lèo lái công việc. Song, khi đã thành công hoặc tạm thành công với chiến lược mới, dấu hiệu rạn nứt giữa đôi bên bắt đầu xảy ra và CEO phải ra đi. Ông Robert Trần, CEO Công ty Robenny khu vực châu Á – Thái Bình Dương, chuyên tư vấn và cho thuê CEO, khuyên, các ông chủ doanh nghiệp đừng quá kỳ vọng vào một cuộc hôn nhân bền vững, lâu dài. “Doanh nghiệp Việt nên thay đổi quan niệm, chọn đúng CEO vào đúng từng giai đoạn phát triển của công ty”, ông nói. Đây cũng là cách thức mà các nước phát triển đã áp dụng thành công.

Khi nào tôi cần thuê CEO?
Nam Long là một tập đoàn chuyên đầu tư và kinh doanh bất động sản đã trải qua 18 năm tồn tại, có 8 công ty con và đang hoạt động mạnh trong 3 lĩnh vực: phát triển quỹ đất, nhà ở và các dự án văn phòng, trung tâm thương mại. Với quy mô ngày càng lớn, ông Nguyễn Xuân Quang, Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Đầu tư Nam Long, cho biết ông muốn tìm một CEO chuyên nghiệp nhưng 5 năm rồi vẫn chưa tìm được.
Không giống như Nam Long, các công ty như Đồng Tâm, Giấy Sài Gòn đều đã thuê CEO, nhưng rồi họ cũng ra đi. Sau các cuộc chia tay đó, ông Võ Quốc Thắng, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Đồng Tâm và ông Cao Tiến Vị, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Giấy Sài Gòn, đã có những trải nghiệm quý giá chia sẻ với gần 200 doanh nhân tại buổi Tọa đàm “Finding CEO – Gian nan đường tìm tướng giỏi” do Nhịp Cầu Đầu Tư tổ chức vào cuối tháng 10 vừa qua.
Theo ông Robert Trần, mỗi doanh nghiệp đều trải qua 3 giai đoạn phát triển: bắt đầu phát triển, phát triển và phát triển bền vững. Ở mỗi giai đoạn doanh nghiệp sẽ có mục tiêu khác nhau nên nhu cầu thuê CEO cũng khác nhau. Theo ông, đa số doanh nghiệp lớn tại Việt Nam hiện nay ở giai đoạn đang phát triển, nhưng chính xác là vào đầu, giữa hay cuối giai đoạn thì chủ doanh nghiệp cần phải xác định rõ.
Năm 2007, Đồng Tâm là 1 trong 2 doanh nghiệp lớn của Việt Nam được Bộ Khoa học Công nghệ chọn triển khai thí điểm dự án “Vươn tới đỉnh cao” (BiC – Best in Class), xây dựng những thương hiệu lớn của Việt Nam vươn lên tầm khu vực. Để làm được điều đó, doanh nghiệp phải tái cấu trúc dây chuyền sản xuất, nhân sự… Chủ tịch Võ Quốc Thắng đã mời ông Etienne Lucien Laude (quốc tịch Pháp), từng là CEO Công ty Thiết bị Điện Schneider Vietnam, về giữ chức CEO của Đồng Tâm.
Về Đồng Tâm tháng 8.2008, ông Laude đã bắt tay triển khai module đầu tiên về quản lý sản xuất theo BiC, giúp tiết kiệm tối đa chi phí quản lý, hạn chế tồn kho… Tuy nhiên, cuối tháng 9 vừa qua, Tập đoàn Đồng Tâm đã kết thúc hợp đồng 2 năm với CEO người Pháp này, dù những module quan trọng của quá trình tái cấu trúc vẫn chưa kết thúc.
Giống như Đồng Tâm, đầu năm 2003, Giấy Sài Gòn tiến hành cổ phần hóa, ông Vị đã bắt đầu nghĩ đến việc thay đổi mô hình quản trị từ gia đình sang kiểu quản lý chuyên nghiệp thường thấy ở nhiều tập đoàn đa quốc gia, thuê CEO điều hành Công ty, còn ông lui về làm chiến lược. Đến năm 2008, Giấy Sài Gòn quyết định tăng vốn, mở rộng đầu tư và đã mời ông Trần Xuân Nam về làm CEO. Ông Nam từng là giám đốc tài chính của nhiều công ty lớn như Đồ gỗ Scancom Việt Nam (Đan Mạch), Coca-Cola Việt Nam, Tập đoàn Kinh Đô và là Phó Giám đốc Công ty Gỗ Trường Thành. Với kinh nghiệm và chuyên môn về tài chính, ông Nam đã rất thành công trong việc huy động vốn cho Công ty. Tuy nhiên, khi Giấy Sài Gòn đặt ra chỉ tiêu duy trì và tăng trưởng doanh thu trong thời kỳ khủng hoảng tài chính toàn cầu thì sở trường tài chính của vị CEO mới không còn phù hợp. Cuối năm 2008, ông Nam từ chức.
Lúc này, ông Vị đã mời ông Huỳnh Văn Rô, vốn giỏi trong lĩnh vực bán hàng, về thay ông Nam. Năm 2008, dưới thời ông Rô, tốc độ tăng trưởng của Giấy Sài Gòn có phần ổn định, song tình hình nhân sự lại có nhiều xáo trộn, không ít người giỏi đã ra đi. Đến cuối năm 2009 ông Rô cũng rời Giấy Sài Gòn, ông Vị lại trở về với vai trò CEO.
Cũng với mục đích thay đổi chiến lược, năm 2009, Công ty Cổ phần Kềm Nghĩa quyết định mở rộng thị trường ở nước ngoài, tham vọng xây dựng thương hiệu toàn cầu và mời ông Đỗ Hòa về làm CEO. Ông Hòa từng có hơn 10 năm làm CEO cho các công ty thương mại nước ngoài và Giám đốc Chiến lược Khu vực Đông Nam Á cùng với New Zealand và Úc của Tập đoàn Shell (Hà Lan) suốt 9 năm, trong đó có 2 năm làm chuyên gia cao cấp của Shell tại Indonesia. Tuy nhiên, sau 1 năm, ông Hòa cũng rời Kềm Nghĩa với lý do không đồng quan điểm về chiến lược phát triển của Công ty. Sau 1 năm ông Hòa làm CEO, doanh số của Kềm Nghĩa đã tăng từ 13% lên 21%, ngay trong giai đoạn khủng hoảng tài chính toàn cầu và doanh số của toàn ngành lúc đó giảm đến 40%.
Dù đều có kết cục chung đường ai nấy đi, nhưng sau những cuộc chia tay này ông Robert Trần cho rằng, các ông chủ doanh nghiệp nói trên vẫn đạt được những thành công nhất định vì đã chọn đúng CEO vào đúng giai đoạn phát triển của doanh nghiệp. Tuy nhiên, đến đây một câu hỏi khó lại được đặt ra là biết tìm ở đâu những CEO như vậy.
CEO đến từ đâu?
Theo ông Robert Trần, có 3 nguồn thuê CEO là người Việt làm quản lý tại các công ty đa quốc gia, Việt kiều và nhà quản lý người nước ngoài.
Nhóm CEO người Việt có mặt mạnh là am hiểu thị trường, có nhiệt huyết và tham vọng phát triển nhanh. Đặc biệt, họ cùng có chung ngôn ngữ, am hiểu văn hóa làm việc của người Việt. Trong khi đó, các CEO là Việt kiều đa số có kinh nghiệm quản lý từ các tập đoàn đa quốc gia và lợi thế của họ là giỏi ngoại ngữ, biết văn hóa làm việc ở trong nước và cả nước ngoài. Cuối cùng là CEO người nước ngoài, với lợi thế được đào tạo và làm việc trong môi trường chuyên nghiệp của các tập đoàn đa quốc gia, hiểu thị trường nước ngoài.